Phát Triển Kỹ Năng Giao Tiếp Tốt Trong Hôn Nhân

Là vợ chồng, anh chị em phải nhờ ân điển của Đức Chúa Trời mà nỗ lực phát triển những cách trò chuyện tốt đẹp với nhau.
Khi bước vào hôn nhân, bạn bước vào một giao ước của tình bạn đời. Ma-la-chi 2:14 nói rằng “vợ ngươi cưới lúc trẻ” là “người bạn đời và là vợ giao ước của ngươi.” Nhưng một tình bạn đời lành mạnh, tôn cao Đức Chúa Trời không thể tồn tại nếu thiếu sự giao tiếp tốt. Vì thế, là vợ chồng, anh chị em phải nhờ ân điển Đức Chúa Trời mà học cách trò chuyện với nhau cách đúng đắn.
Giao tiếp lành mạnh cũng bao gồm việc lắng nghe. Hãy là nơi người bạn đời có thể bày tỏ tâm sự khi họ cần nói. Gia-cơ đưa ra lời khuyên rất đúng đắn khi nói: “Mọi người đều phải mau nghe, chậm nói, chậm giận” (Gia-cơ 1:19). Vợ chồng mỗi người đều phải sẵn lòng nghe điều người kia muốn nói. Không ai nên cảm thấy bị ép buộc phải đáp lại ngay lập tức hoặc bị kích động đến mức nổi giận. Một lời quở trách không đúng lúc hoặc một cơn giận bộc phát sẽ khiến người bạn đời thu mình trong im lặng — hoặc tệ hơn nữa, tìm đến sự không thành thật, chỉ nói với bạn điều bạn muốn nghe, dù điều đó không đúng. Nhiều khi điều duy nhất người kia cần chỉ là “trút bầu tâm sự.”
Martyn Lloyd-Jones từng nói rằng nếu chúng ta muốn giúp đỡ người khác trong vai trò người tư vấn, chúng ta phải học cách không bị sốc hay ghê sợ bởi bất cứ điều gì mình nghe. Mỗi người trong hôn nhân phải mở đường cho sự giao tiếp, lắng nghe người kia mà không phản ứng vội vàng hay nóng giận. Khi một người vợ nói: “Anh ơi, em cảm thấy thế này,” người chồng không nên đáp lại: “Em cứ làm thế này hay thế kia thì sẽ ổn thôi.” Nếu làm vậy, rất có thể cô ấy sẽ trả lời: “Em đâu có nhờ anh chỉ em phải làm gì. Em chỉ muốn anh biết cảm xúc của em.” Điều đó không có nghĩa là vợ hay chồng không bao giờ cần lời khuyên. Nhưng nhiều khi điều họ cần chỉ là biết rằng người kia luôn ở bên mình. Tất cả chúng ta đều mong có cảm giác gắn kết, và chính cảm giác đó nằm ở trung tâm của ý niệm hôn nhân. Đôi khi cảm giác gắn kết ấy có thể dẫn đến nước mắt. Khi sự giao tiếp cởi mở là chân thật, nước mắt không phải là dấu hiệu của thảm họa, nhưng có thể giúp giải tỏa nỗi đau. Trong những lúc như vậy, người bạn đời nên ôm lấy người kia, lắng nghe chăm chú, và yêu thương vô điều kiện.
Một phương diện khác của giao tiếp lành mạnh trong hôn nhân là cùng nhau thảo luận những quyết định quan trọng và chờ đợi cho đến khi có sự hiệp một rồi mới tiến hành. Bất kỳ quyết định nào kéo theo thay đổi lớn trong đời sống gia đình, nhà cửa, công việc, hay Hội Thánh đều chỉ nên được thực hiện sau khi đã cùng nhau bàn bạc, cùng nhau cầu nguyện, và đạt đến sự đồng thuận. Dù người chồng là đầu gia đình, một người nam tin kính — trừ những trường hợp rất hiếm — không nên dẫn dắt gia đình mình đi ngược lại mong muốn của người vợ tin kính.
Giao tiếp lành mạnh cũng bao gồm khả năng tiếp nhận sự góp ý từ người bạn đời hoặc đưa ra góp ý mà không làm tổn thương người kia. Điều này có thể được thực hiện theo điều chúng tôi gọi là “nguyên tắc bánh mì kẹp.” Trước hết, bạn đặt một “lát bánh mì,” tức là nói điều gì đó như: “Em thật tuyệt vời và anh trân trọng em trong rất nhiều phương diện.” Sau đó, nêu rõ những điều cụ thể khiến bạn hài lòng. Rồi bạn đặt “lát thịt,” bằng cách nói: “Nhưng anh đang lo lắng về một điều. Anh cảm thấy như em không thật sự quan tâm đến việc ngày hôm nay của anh diễn ra thế nào. Em hiếm khi hỏi anh, hoặc nếu có hỏi thì dường như em không lắng nghe câu trả lời.” Sau đó, bạn đặt lát bánh mì còn lại và nói: “Đừng hiểu lầm, anh không phê phán con người em. Anh chỉ quan tâm đến một điều cụ thể này thôi. Anh rất yêu em, và em có rất nhiều phẩm chất tuyệt vời.” Khi bạn đưa ra sự góp ý được xây dựng cẩn trọng như vậy, người bạn đời sẽ dễ “ăn chiếc bánh mì kẹp” của bạn hơn. Đây không phải là sự thao túng, mà là lòng biết ơn được rèn luyện cách kỷ luật.
Sứ đồ Phao-lô là một gương mẫu lớn về điều này trong các thư tín của ông khi ông quở trách độc giả. Chẳng hạn, khi viết cho người Cô-rinh-tô, trong những câu mở đầu của thư thứ nhất, ông đặt “một lát bánh mì” khi cảm tạ Đức Chúa Trời vì họ, vì những ân điển và ân tứ Đức Chúa Trời ban cho họ, rồi bảo đảm rằng Đấng Christ sẽ làm cho công việc Ngài nơi họ được vững bền cho đến cuối cùng (1 Cô-rinh-tô 1:4–9). Bắt đầu từ 1 Cô-rinh-tô 1:10, ông đưa ra bảy lời quở trách — bảy “lát thịt” — cùng với lời khuyên và giải pháp hướng họ về Đấng Christ.
Sau đó, ông kết thúc thư bằng cách đặt thêm “một lát bánh mì,” bày tỏ mong muốn được gặp lại họ sớm nhất có thể, và trong khi chờ đợi, họ hãy chào nhau bằng cái hôn thánh (16:5–20). Dù đây là một chiếc “bánh mì kẹp” khá dày với bảy lớp thịt, Phao-lô cũng áp dụng cách tiếp cận tương tự trong nhiều thư tín khác của ông.
Điều thường xảy ra khi chúng ta phê bình người bạn đời là chúng ta đi kèm sự phê bình đó với những cảm xúc tiêu cực mạnh mẽ. Chúng ta quên rằng “cơn giận của loài người không làm nên sự công chính của Đức Chúa Trời” (Gia-cơ 1:20). Chúng ta chỉ trích mà không hề nhắc đến biết bao điều mình trân trọng nơi người bạn đời. Chúng ta không tạ ơn Đức Chúa Trời vì nhiều điều tốt lành mà người ấy đem vào đời sống mình. Nếu một người chồng đến với vợ và chỉ nói: “Em chẳng quan tâm gì đến anh hay đến việc ngày hôm nay của anh ra sao,” cô ấy có thể đáp lại: “Khoan đã! Hãy nhìn tất cả những gì em làm cho anh — mà nhân tiện, anh cũng đâu có quan tâm nhiều đến ngày hôm nay của em.” Có một sự khác biệt rất lớn giữa lời khuyên khôn ngoan và sự trút xả than phiền ích kỷ. Chúng ta hãy chia sẻ những lời khuyên mang tính xây dựng với lòng biết ơn khiêm nhường.
Trích từ How Can We Build a Godly Marriage?